THEO DẤU CHÂN THẦY


Thích Giác Tâm
26/06/2013 19:56 (GMT+7)
Số lượt xem: 31224
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Pleiku ngày 1 tháng 6 năm 2000.


 Các con yêu quý của Thầy! 

Quê mẹ của các con, và cũng là quê của Thầy nữa, hiện giờ là mùa mưa. (Không biết quê Ba của các con ở Nha Trang mùa này mưa hay nắng?).

                       283717_633691573326865_522270093_n.jpg                        

Trong ba tháng mùa mưa từ rằm tháng tư đến rằm tháng bảy, theo tập tục nhà Phật Thầy không ra ngoài, ở yên tĩnh tu, chỉ sinh hoạt trong khuôn viên chùa. Đang là mùa mưa, nhưng sáng nay trời không mưa mà còn nắng ấm nữa. Ngồi trong nhà Tăng viết thư cho các con, nhìn ra sau vườn Thầy thấy các hàng bồ ngót đọt non đâm ra xanh dờn. Vườn chè xung quanh chùa búp mơn mởn, xa xa là dãy núi Tiên Sơn, khí đá tỏa lên mờ mờ trông như một bức tranh thủy mặc.

Trước mặt Thầy là tấm ảnh Thầy đang làm lễ truyền giới cho bốn người đệ tử nhỏ của Thầy dưới Kim Thân Phật Tổ trên đồi Trại Thủy Nha Trang. Cũng tại nơi này năm 1973 Thầy đã thọ giới Sa Di để trở thành sư chú.

Pháp danh Thầy đặt cho các con bắt đầu bằng chữ Thường, dấu hiệu cho biết các con thuộc về thế hệ thứ 42 tông Lâm Tế. Thầy suy nghĩ thật lâu để đặt tên cho các con. Đứa lớn nhất Thầy thấy con nói hơi nhanh giống mẹ, đi đứng làm việc cũng nhanh nữa nên Thầy đặt là Thường Nghiêm. Mong muốn con nghiêm trang chững chạc trở lại.

Đứa thứ hai Thầy đặt là Thường Tánh. Tánh là tên khác của Tâm, Thường Tánh cũng có nghĩa là Tâm bình thường (bình thường tâm thị đạo).

Tâm bình thường là đạo, hiếu kính cha mẹ luôn nhớ đến cội nguồn và tìm hiểu nền văn hóa Việt Nam, giữ đức tin trong mọi hoàn cảnh và nổ lực học cho thành tài để mai này về nước phục vụ tổ quốc quê hương.

Tâm đó là tâm bình thường, đạo được thể hiện nơi tâm bình thường đó, khỏi phải đi xuất gia như quý Thầy, quý Sư Cô.

Đứa thứ ba Thầy đặt là Thường Hạnh, mong muốn có phẩm hạnh, nết na, thùy mị dịu dàng, một trong bốn đức (Công, Dung, Ngôn, Hạnh) của người con gái phương Đông Việt Nam.

Đứa Út Thầy thấy con hiếu động ưa nói chuyện nhiều, Thầy đặt tên là Thường Định, mong con tâm được an định, đừng vọng động lăng xăng nhiều mà khổ.

Các con thương!

Hôm làm lễ Quy y cho các con, không có thời gian nhiều nên Thầy không giảng rõ từng Pháp danh các con hiểu. Hôm nay thì rõ rồi đấy! Thầy mong các con luôn nhớ đến Pháp danh, cái tên từ nơi gia đình tâm linh của mình mà có. Người phương Đông chúng ta rất quan trọng khi đặt tên cho con, cho cháu. Thầy rất kỳ vọng ở tương lai các con nên Thầy đã để tâm nhiều khi đặt. Khi ngồi chơi thỉnh thoảng các con cũng nên viết tên mình trên giấy, với chánh niệm thật sâu sắc các con sẽ thấy có Phật, có Tổ, có Thầy trong những cái tên đó. Nguồn sinh mệnh của đạo pháp trải dài hơn 25 thế kỷ qua không biết bao nhiêu là thế hệ và được các con tiếp nối, Thầy rất hạnh phúc, rất tự hào được các con theo dấu chân Phật, chân Thầy. Thầy cảm ơn Ba, Mẹ các con đã khéo nuôi dưỡng các con cả vể thể chất lẫn tinh thần, nhìn các con ngồi đọc say mê truyện cổ Phật giáo, lạy Phật, chắp tay, xá chào khoan thai thảnh thơi nhẹ nhàng. Thầy vô cùng xúc động, sung sướng.

Sống trong kiếp người, niềm vui thì ít mà nỗi khổ quá nhiều. Riêng các con có nhiều duyên phước nên mới có Ba, Mẹ như vậy, hướng các con đi vào con đường Chân Thiện Mỹ. Có một gia đình huyết thống đầm ấm cả nhà thương nhau, có một gia đình tâm linh thầy, bạn hết lòng thương mến nâng đỡ. Hôm trước Thầy có gửi cho các con bốn tượng Thầy trò Đường Tăng, các con có thích không? Chơi chung với nhau đừng có tranh giành nghen! Ở Việt Nam hiện giờ đài truyền hình Gia Lai cũng đang chiếu phim Tây Du Ký, Thầy cũng có coi, vui quá chừng vui! Bởi vì trong phim có anh chàng Tôn Hành Giả, Giả Hành Tôn nghịch ngợm quậy phá như khỉ. Viết tới đây Thầy nhớ lời của Thường Tánh quá: “Mua một tượng Phật chung cho bốn đứa tụi con được rồi, đừng mua mỗi đứa một tượng mà tốn tiền”, vừa nói vừa khèo nhẹ vào tay Thầy. Thường Tánh còn nhỏ xíu mà đã có cái tính “biết đủ” và biết xót tiền của người khác, khiến Thầy cảm động lắm!

Thầy trò ta tuy nghìn trùng xa cách, nhưng lúc nào Thầy cũng thấy dường như các con bên cạnh, đầy ắp kỷ niệm, đụng đến là kỷ niệm xôn xao thức dậy liền. Nhớ lại hôm cả gia đình đi một vòng Nha Trang, không khí sao mà ấm cúng thân thương quá đỗi. Hình ảnh khiến cho Thầy nhiều cảm xúc nhất trong đời là tối hôm đó sau khi làm lễ truyền Tam quy, Ngũ giới cho các con trên đồi Trại Thủy, các con mời Thầy ngồi rồi quì xuống lạy thưa: “Bạch Thầy chúng con có duyên phước lớn, được làm con của Ba, Mẹ, được Thầy nhận làm đệ tử. Trước lúc đi xa chúng con không biết nói gì hơn, cầu chúc Thầy ở lại được nhiều sức khỏe để dìu dắt chúng con trên con đường tu học sau này. Và chúng con có một chút quà nhỏ, kính dâng lên Thầy, mong Thầy nhận cho chúng con vui”. Tác bạch xong rồi các con lạy Thầy ba lạy.

Nghe nói các con đã lớn, mập khỏe hơn xưa nhiều. Nhưng trong ký ức tâm tưởng của Thầy, các con vẫn còn nhỏ xíu, ốm nhom với hàm răng cái ra, cái vô xiên vẹo, tuy vậy nhưng các con đứa nào cũng rất thông minh ham đọc, hiểu nhiều. Thầy thương nhất là điểm đó, hiểu biết nhiều thì tốt nhưng đừng lý luận tranh nhau hơn thua nghe chưa.

Trở lại chuyện tính tình của Thường Tánh, tuy còn nhỏ nhưng đã biết quan tâm đến người khác, không mong cầu, ước ao, đòi hỏi. Nếu chỉ nói về Thường Tánh thôi thì Thường Nghiêm, Thường Định, thường Hạnh sẽ so bì. Nhân đây Thầy nói, mỗi lần tiếp xúc với Phật tử nhỏ nào nói chuyện nhanh nhanh như bắp rang, tính tình hời hợt là Thầy nhớ đến Thường Nghiêm, nói tiếng trong veo như chim sơn ca hót là nhớ đến Thường Hạnh, vốn từ phong phú nói câu nào ra câu đó là Thường Định

Mỗi lần nhìn lại tấm ảnh mấy Thầy trò chụp chung ở tu viện Giác Hải - Vạn Giã - Vạn Ninh niềm vui tràn ngập tâm hồn Thầy. Đúng là Thầy trò thương nhau, bốn đứa nắm hai cánh tay Thầy xiết chặt, quấn quýt và luôn bu quanh Thầy, còn lấy mũ len của Thầy đội nữa trông mới ngồ ngộ làm sao.

Còn lâu lắm các con mới trở về quê mẹ Pleiku, lúc bấy giờ các con đã trưởng thành hết, còn Thầy chắc đã già lắm rồi. Không biết các con có còn nhớ đến Thầy và chịu về thăm không nữa? Nhưng riêng Thầy, Thầy không bao giờ quên được các con, những đứa con tinh thần được Thầy sinh ra dưới Kim Thân Phật Tổ, nơi miền thùy dương cát trắng, phong cảnh thơ mộng hữu tình.

 

                                                                   Thầy của các con


 

          


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: