03/11/2013 14:28 (GMT+7)
Số lượt xem: 1277
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Năm 1982, Thi sĩ Bùi Giáng đã nói với tôi tại Tu viện Quảng Hương Già Lam Sài gòn rằng: “Ngồi trên đất là an toàn thầy à!”.






Cớ sự của câu nói, là do bấy giờ Thi sĩ, trưa nào cũng đến Tu viện để xin cơm ăn, hôm ấy là phiên tôi hành đường, Thi sĩ xin cơm, tôi liền lấy cơm mời Thi sĩ, nhưng chưa kịp mời, thì Thi sĩ đã lấy phần cơm từ nơi tay tôi và ngồi bệt xuống đất để ăn một cách ngon lành. Nhìn Thi sĩ tôi nói: “Mời anh Giáng ngồi lên trên ghế để ăn cơm”. Thi sĩ nhìn tôi cười và nói một cách thoải mái rằng: “Ngồi trên đất an toàn hơn ngồi trên ghế thầy à!”. Tôi đứng yên lặng, Thi sĩ nhìn tôi nói tiếp: “Ngồi bất cứ ghế nào ở trên đời nầy cũng không có an toàn cả đâu thầy nhé!”. Nói xong, Thi sĩ cười một cách tự nhiên.

Tôi đứng yên lặng giây lát, chắp tay cảm ơn Thi sĩ và tiếp tục công việc của mình.

Thi sĩ Bùi Giáng ngày ấy, bây giờ đã đi xa và rất xa, nhưng câu nói như chơi, như thật của thi sĩ đã làm cho tôi nhớ mãi và xem đó như là một trong những bài học quý báu của đời mình. Ấy là bài học ngồi trên đất.

Và rồi bài học ấy đã vỡ ra trong tôi, ngồi trên đất chính là ngồi ở nơi mảnh đất tâm của chính mình. Mảnh đất ấy là tự tánh thanh tịnh vốn có của tất cả chúng sanh. Nó có khi Thái cực chưa biến động, lưỡng nghi chưa tương hợp hay Thượng đế chưa có phép lạ hoặc trong vũ trụ chưa có tiếng nổ Big – Bang.

Nếu ta biết ngồi trên mảnh đất ấy với tâm không mắc kẹt bởi bất cứ điều gì, bởi bất cứ ý niệm gì, thì tuệ giác sẽ sáng rực lên từ nơi chỗ ta ngồi và tỏa chiếu như mặt trời chiếu tỏa giữa không gian.

 Thích Thái Hòa

Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: