25/08/2011 18:42 (GMT+7)
Số lượt xem: 31139
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Nhặt khoan về bài thơ mấy chữ: Vườn quen chừng như  lạ sau bao ngày xa cách. Cổng tre hững hờ, sờn then, bước vào không cần gõ. Con đường nhỏ phủ lá khô qua bao vàng thu lá đổ.


Nhện giăng màn gió trên giàn hoa leo, cỏ cao ngăn chân bước, ngõ trúc đã thưa mái như không chịu nổi tuyết sương. Chim chóc ghé vườn lúc thúc kiếm ăn không buồn chào hỏi. Mây trắng bay qua đầu từng sợi thinh không, lạnh cả hồn. Gió phất phơ nửa buồn nửa vui đếm tháng ngày trong lá. Bóng cây kéo dài thân hao gầy theo nắng. Đỗ quyên đã tàn từ xuân đi. Cuộc trở về không náo động, hầu như là thanh thản, được về….từ cát bụi.

Có thể đã đi qua bao vạn kiếp, già đi mấy đời người, có thể như mới vừa sinh ra nơi khu vườn ấy khi chân đặt lên cỏ bước đầu. Nhớ và quên hầu như qua lại không ngăn. Buổi sáng ra vườn, điểm trái, thấy mận đỏ…mắt trên cành, dưới chân, rêu êm như nệm trải, im lặng bối rối nơi bước đi. Đến gần tượng Phật, đã lâu không chiêm ngưỡng, rong rêu thời gian cũng chẳng nhường, mà nét vẫn an nhiên, lạc tịnh. Đã về và đã đến, bỗng như thấy hết trước sau…

Bài thơ hài cú khoanh tròn giây phút ấy:

Hoa gầy
Vương cỏ rối
Mận đỏ
Dỗi trên cành
Phật chờ…
Xanh…mái tóc

Muenchen, tháng sáu 2011

T.K.L.

 

http://chuyenluan.net

Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: