08/03/2012 13:32 (GMT+7)
Số lượt xem: 20836
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Có hai người, đều bệnh nặng cả, nằm trong cùng một phòng ở bệnh viện.
Một người được phép ngồi trên giường mỗi buổi chiều một giờ để cho chất lỏng trong phổi chảy ra.Hai người bệnh


Có hai người, đều bệnh nặng cả, nằm trong cùng một phòng ở bệnh viện.
Một người được phép ngồi trên giường mỗi buổi chiều một giờ để cho chất lỏng trong phổi chảy ra.
Giường của anh ở bên cạnh cửa sổ duy nhất của căn phòng.
Còn người kia phải nằm bẹp liên tục.
Hai người nói chuyện với nhau hàng giờ không ngừng.
Họ nói về vợ con và gia đình, nhà cửa, công ăn việc làm, chuyện đi lính, rồi nay đang được nghỉ phép.
Mỗi buổi chiều, khi người ở giường sát cửa sổ có thể ngồi dậy, anh mải mê mô tả cho người bạn cùng phòng tất cả những gì anh thấy được bên ngoài khung cửa sổ.
Người ở giường kia bắt đầu sống những khoảng thời gian một giờ đồng hồ, khi đó thế giới của anh được mở rộng và trở nên sôi nổi nhờ tất cả các sinh hoạt và màu sắc của thế giới bên ngoài.
Khung cửa sổ nhìn ra một công viên có một cái hồ thật xinh.
Bầy vịt và đàn thiên nga chơi đùa trên mặt nước, trong khi mấy đứa bé thả cho các con thuyền giấy trôi đi. Các đôi tình nhân trẻ bước đi tay trong tay giữa các đóa hoa muôn màu muôn sắc và có thể thấy xa xa những đường nét của thành phố in lên chân trời.
Trong khi người ngồi bên cửa sổ mô tả tất cả các chi tiết tuyệt vời đó, người ở phía bên kia nhắm mắt lại và tưởng tượng ra tất cả quanh cảnh mỹ miều đó. Một buổi chiều ấm áp nọ, người ngồi bên khung cửa mô tả một cuộc diễu hành đang đi qua.
Cho dù người kia không nghe được dàn nhạc, anh vẫn có thể thấy qua trí tưởng tượng, trong khi người ngồi bên cửa sổ phác họa ra bằng những lời mô tả.
Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua.
Vào một buổi sáng, cô y tá trực ban ngày đến để đưa nước cho họ tắm, thì thấy thân thể bất động của người ở bên cửa sổ, anh đã chết bình an trong khi ngủ.
Cô rất buồn, cô gọi các nhân viên bệnh viện đến đưa thi hài đi.
Ngay sau đó, người kia xin được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y tá vui vẻ chuyển anh đến, và sau khi chắc chắn là anh đã thoải mái, cô rời phòng.
Chầm chậm, khó nhọc, anh tì trên một cùi chỏ để đưa mắt nhìn lần đầu tiên ra thế giới thực bên ngoài.
Anh cố gắng quay người chầm chậm để nhìn ra bên ngoài cửa sổ bên cạnh giường.
Anh đối diện với một bức tường trơ trụi.
Người ấy mới hỏi cô y tá là điều gì đã thúc ép người bạn quá cố, khiến anh ấy mô tả những điều tuyệt vời như thế ở bên ngoài cửa sổ.
Cô y tá trả lời rằng anh ấy bị mù, nên thậm chí chẳng thấy được bức tường.
Cô bảo, ‘Có thể anh ta muốn khích lệ anh đó thôi.'

Giường của anh ở bên cạnh cửa sổ duy nhất của căn phòng.
Còn người kia phải nằm bẹp liên tục.
Hai người nói chuyện với nhau hàng giờ không ngừng.
Họ nói về vợ con và gia đình, nhà cửa, công ăn việc làm, chuyện đi lính, rồi nay đang được nghỉ phép.
Mỗi buổi chiều, khi người ở giường sát cửa sổ có thể ngồi dậy, anh mải mê mô tả cho người bạn cùng phòng tất cả những gì anh thấy được bên ngoài khung cửa sổ.
Người ở giường kia bắt đầu sống những khoảng thời gian một giờ đồng hồ, khi đó thế giới của anh được mở rộng và trở nên sôi nổi nhờ tất cả các sinh hoạt và màu sắc của thế giới bên ngoài.
Khung cửa sổ nhìn ra một công viên có một cái hồ thật xinh.
Bầy vịt và đàn thiên nga chơi đùa trên mặt nước, trong khi mấy đứa bé thả cho các con thuyền giấy trôi đi. Các đôi tình nhân trẻ bước đi tay trong tay giữa các đóa hoa muôn màu muôn sắc và có thể thấy xa xa những đường nét của thành phố in lên chân trời.
Trong khi người ngồi bên cửa sổ mô tả tất cả các chi tiết tuyệt vời đó, người ở phía bên kia nhắm mắt lại và tưởng tượng ra tất cả quanh cảnh mỹ miều đó. Một buổi chiều ấm áp nọ, người ngồi bên khung cửa mô tả một cuộc diễu hành đang đi qua.
Cho dù người kia không nghe được dàn nhạc, anh vẫn có thể thấy qua trí tưởng tượng, trong khi người ngồi bên cửa sổ phác họa ra bằng những lời mô tả.
Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua.
Vào một buổi sáng, cô Hai người bệnh

Có hai người, đều bệnh nặng cả, nằm trong cùng một phòng ở bệnh viện.
Một người được phép ngồi trên giường mỗi buổi chiều một giờ để cho chất lỏng trong phổi chảy ra.
Giường của anh ở bên cạnh cửa sổ duy nhất của căn phòng.
Còn người kia phải nằm bẹp liên tục.
Hai người nói chuyện với nhau hàng giờ không ngừng.
Họ nói về vợ con và gia đình, nhà cửa, công ăn việc làm, chuyện đi lính, rồi nay đang được nghỉ phép.
Mỗi buổi chiều, khi người ở giường sát cửa sổ có thể ngồi dậy, anh mải mê mô tả cho người bạn cùng phòng tất cả những gì anh thấy được bên ngoài khung cửa sổ.
Người ở giường kia bắt đầu sống những khoảng thời gian một giờ đồng hồ, khi đó thế giới của anh được mở rộng và trở nên sôi nổi nhờ tất cả các sinh hoạt và màu sắc của thế giới bên ngoài.
Khung cửa sổ nhìn ra một công viên có một cái hồ thật xinh.
Bầy vịt và đàn thiên nga chơi đùa trên mặt nước, trong khi mấy đứa bé thả cho các con thuyền giấy trôi đi. Các đôi tình nhân trẻ bước đi tay trong tay giữa các đóa hoa muôn màu muôn sắc và có thể thấy xa xa những đường nét của thành phố in lên chân trời.
Trong khi người ngồi bên cửa sổ mô tả tất cả các chi tiết tuyệt vời đó, người ở phía bên kia nhắm mắt lại và tưởng tượng ra tất cả quanh cảnh mỹ miều đó. Một buổi chiều ấm áp nọ, người ngồi bên khung cửa mô tả một cuộc diễu hành đang đi qua.
Cho dù người kia không nghe được dàn nhạc, anh vẫn có thể thấy qua trí tưởng tượng, trong khi người ngồi bên cửa sổ phác họa ra bằng những lời mô tả.
Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua.
Vào một buổi sáng, cô y tá trực ban ngày đến để đưa nước cho họ tắm, thì thấy thân thể bất động của người ở bên cửa sổ, anh đã chết bình an trong khi ngủ.
Cô rất buồn, cô gọi các nhân viên bệnh viện đến đưa thi hài đi.
Ngay sau đó, người Hai người bệnh

Có hai người, đều bệnh nặng cả, nằm trong cùng một phòng ở bệnh viện.
Một người được phép ngồi trên giường mỗi buổi chiều một giờ để cho chất lỏng trong phổi chảy ra.
Giường của anh ở bên cạnh cửa sổ duy nhất của căn phòng.
Còn người kia phải nằm bẹp liên tục.
Hai người nói chuyện với nhau hàng giờ không ngừng.
Họ nói về vợ con và gia đình, nhà cửa, công ăn việc làm, chuyện đi lính, rồi nay đang được nghỉ phép.
Mỗi buổi chiều, khi người ở giường sát cửa sổ có thể ngồi dậy, anh mải mê mô tả cho người bạn cùng phòng tất cả những gì anh thấy được bên ngoài khung cửa sổ.
Người ở giường kia bắt đầu sống những khoảng thời gian một giờ đồng hồ, khi đó thế giới của anh được mở rộng và trở nên sôi nổi nhờ tất cả các sinh hoạt và màu sắc của thế giới bên ngoài.
Khung cửa sổ nhìn ra một công viên có một cái hồ thật xinh.
Bầy vịt và đàn thiên nga chơi đùa trên mặt nước, trong khi mấy đứa bé thả cho các con thuyền giấy trôi đi. Các đôi tình nhân trẻ bước đi tay trong tay giữa các đóa hoa muôn màu muôn sắc và có thể thấy xa xa những đường nét của thành phố in lên chân trời.
Trong khi người ngồi bên cửa sổ mô tả tất cả các chi tiết tuyệt vời đó, người ở phía bên kia nhắm mắt lại và tưởng tượng ra tất cả quanh cảnh mỹ miều đó. Một buổi chiều ấm áp nọ, người ngồi bên khung cửa mô tả một cuộc diễu hành đang đi qua.
Cho dù người kia không nghe được dàn nhạc, anh vẫn có thể thấy qua trí tưởng tượng, trong khi người ngồi bên cửa sổ phác họa ra bằng những lời mô tả.
Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua.
Vào một buổi sáng, cô y tá trực ban ngày đến để đưa nước cho họ tắm, thì thấy thân thể bất động của người ở bên cửa sổ, anh đã chết bình an trong khi ngủ.
Cô rất buồn, cô gọi các nhân viên bệnh viện đến đưa thi hài đi.
Ngay sau đó, người kia xin được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y tá vui vẻ chuyển anh đến, và sau khi chắc chắn là anh đã thoải mái, cô rời phòng.
Chầm chậm, khó nhọc, anh tì trên một cùi chỏ để đưa mắt nhìn lần đầu tiên ra thế giới thực bên ngoài.
Anh cố gắng quay người chầm chậm để nhìn ra bên ngoài cửa sổ bên cạnh giường.
Anh đối diện với một bức tường trơ trụi.
Người ấy mới hỏi cô y tá là điều gì đã thúc ép người bạn quá cố, khiến anh ấy mô tả những điều tuyệt vời như thế ở bên ngoài cửa sổ.
Cô y tá trả lời rằng anh ấy bị mù, nên thậm chí chẳng thấy được bức tường.
Cô bảo, ‘Có thể anh ta muốn khích lệ anh đó thôi.' kia xin được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y tá vui vẻ chuyển anh đến, và sau khi chắc chắn là anh đã thoải mái, cô rời phòng.
Chầm chậm, khó nhọc, anh tì trên một cùi chỏ để đưa mắt nhìn lần đầu tiên ra thế giới thực bên ngoài.
Anh cố gắng quay người chầm chậm để nhìn ra bên ngoài cửa sổ bên cạnh giường.
Anh đối diện với một bức tường trơ trụi.
Người ấy mới hỏi cô y tá là điều gì đã thúc ép người bạn quá cố, khiến anh ấy mô tả những điều tuyệt vời như thế ở bên ngoài cửa sổ.
Cô y tá trả lời rằng anh ấy bị mù, nên thậm chí chẳng thấy được bức tường.
Cô bảo, ‘Có thể anh ta muốn khích lệ anh đó thôi.' y tá trực ban ngày đến để đưa nước cho họ tắm, thì thấy thân thể bất động của người ở bên cửa sổ, anh đã chết bình an trong khi ngủ.
Cô rất buồn, cô gọi các nhân viên bệnh viện đến đưa thi hài đi.
Ngay sau đó, người kia xin được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y tá vui vẻ chuyển anh đến, và sau khi chắc chắn là anh đã thoải mái, cô rời phòng.
Chầm chậm, khó nhọc, anh tì trên một cùi chỏ để đưa mắt nhìn lần đầu tiên ra thế giới thực bên ngoài.
Anh cố gắng quay người chầm chậm để nhìn ra bên ngoài cửa sổ bên cạnh giường.
Anh đối diện với một bức tường trơ trụi.
Người ấy mới hỏi cô y tá là điều gì đã thúc ép người bạn quá cố, khiến anh ấy mô tả những điều tuyệt vời như thế ở bên ngoài cửa sổ.
Cô y tá trả lời rằng anh ấy bị mù, nên thậm chí chẳng thấy được bức tường.
Cô bảo, ‘Có thể anh ta muốn khích lệ anh đó thôi.'

 theo: http://oldcottage.net

Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: