Tình Thương Của Mẹ


Tâm Minh Ngô Tằng Giao
25/08/2013 06:21 (GMT+7)
Số lượt xem: 974
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Trong khi cả nhà còn đang ngủ, bà mẹ nhẹ rời ra khỏi giường, mặc áo khoác vào, rồi xuống bếp sửa soạn phần ăn trưa cho các con.


                                       

 

     


     Khi bà viết tên lên mỗi bao ăn trưa, bà giữ hình ảnh đứa con đặc biệt ấy trong tâm bà.


     Bà bày các miếng bánh ra nhưng không muốn làm những cái bánh kẹp theo kiểu dây chuyền. Bà mẹ mỗi lần chỉ làm một phần ăn trưa mà thôi, mỗi lần làm một phần,  trong khi làm bà mường tượng ra đứa con ấy đang ăn phần bánh đó.


     Bơ đậu phọng với mứt nho cho lên bánh mì nâu là phần cô út. Quả táo phải gọt vỏ ra, vì bộ niềng răng mới làm răng cô bé đau và hai cái bánh có miếng nhân sô cô la cho cô ăn mỗi lần ra chơi một cái. Bà bỏ thêm một chiếc khăn ăn vào vì cô út ăn hay làm vương vãi. Bà mỉm cười khi gấp cái bao ăn màu nâu lại và để một đồng tiền 25 xu để mua sữa bên cạnh đó.


     Bà cũng mỉm cười khi bà khởi sự làm phần ăn trưa kế tiếp.


     Mọi người trong gia đình bà đang lần lượt thức dậy, bà theo rõi tiếng ồn ào vui vẻ khởi sự phát ra từ trên gác rồi lan xuống nhà bếp để ăn sáng, rồi tiếng ồn ào chuyển vào hành lang, ra khỏi cửa và hướng đến chỗ đợi xe buýt.


     “Bà có hôn tạm biệt các con không?” chồng bà hỏi.


     “Tôi đã hôn chúng nó rồi,” bà mẹ trả lời, nhìn theo đám con cái yêu quý của bà với những phần ăn trưa của chúng đang leo lên xe buýt nhà trường.

 

     Đây phô ra một điển hình đẹp đẽ của một công việc bình thường vào mỗi sáng, khi được thực hành một cách nhiệt tâm, đã trở thành một nghi thức của tình thương làm phong phú thêm cả người cho lẫn những người nhận.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(trích dịch theo
Ngụ Ngôn Thiền Ngày Nay

của Richard McLean)


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: