01/02/2014 17:41 (GMT+7)
Số lượt xem: 931
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Nắng ấm, chim reo, một trời xuân,
Trong ta xuân đến tự bao lần;
Xuân nào cũng đẹp như thêu gấm,
 Lồng lộng chiên đàn nhả ngọc trân!

  

Thiều quang chạm đến chín tầng cao,

Hết thảy không gian tỏa ngạt ngào;

Ai biết hồn xuân người lữ thứ,

Nhớ vầng trăng mẹ, nhớ vườn cau!

 

Đôi má trẻ thơ lại ửng hồng,

Cho hoa thêm lá, nụ thêm bông;

Cho mùa hoa đến, mùa xuân đến,

Một chén trà thơm với mứt gừng.

 

Tiếng sáo trời xuân vọng nơi nao,

Nghe sao sức sống dậy tuôn trào!

Ai người bên nớ, người bên nớ,

Chớ để trăng xuân chạm mộng đào!

 

 

Thiên nhạc ca lên giữa trời yêu,

Nghe sao diệu vợi tận muôn chiều;

Hồn xuân hôn nhẹ lên non biếc,

Nhìn cỏ, nhìn hoa ngập mến yêu.

 

Ta biết trời xuân biết đã nhiều,

Không sao biết hết nỗi cô liêu;

Dệt vầng trăng mộng, vầng thơ mộng,

Làm đẹp cho đời bức gấm thêu!

 

Trời xuân ai biết đẹp như ri,

Trải rộng tấm lòng chẳng nói chi!

Hạ nắng, đông hàn, thu mặc kệ,

Mai vàng chăm chút nở trời thi!

 

Trời đất hôm nay mỉm môi cười,

Đường không tơ lụa vẫn xuân tươi;

Hỡi người lữ thứ, người trong mộng,

Dậy chở trăng về gặp ta chơi!

Lời xuân ai hát vọng ven trời,

Sóng bạc cúi đầu tận biển khơi;

Ngư phủ buông câu trăng lay bóng,

Trên đầu từng hạt nắng xuân rơi.

 

Ngựa chạy bao phen vẫn trung thành,

Đôi vầng nhật nguyệt tự xoay quanh;

Ta theo hơi thở về biển tánh,

Cả một trời xuân Phật để dành!

 

Xuân Giáp Ngọ - 2014

Tuệ Nguyên – Thích Thái Hòa

http://hoangphap.info/Page.aspx?ArticleID=5187&SubID=1&ID=3


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: