Dáng
vẻ rụt rè, anh chào tôi. Hơi bở ngở tôi hỏi anh có việc gì cần tôi
giúp. Anh ấp úng: Thưa Thầy con đến để cảm ơn Thầy. Tôi giúp anh việc gì
mà anh cảm ơn tôi. Anh đã lấy lại được bình tĩnh và vào chuyện: “ Hôm
mồng 08 tháng giêng,âm lịch con có đi chùa, con có vào phòng
Từ
hôm được chú Giác Viên ngỏ ý, hằng ngày lại được nhìn hình ảnh tiêu sái
thanh cao của quý thầy quý chú, và nhất là muốn sau này mình sẽ giống
như mẫu người lý tưởng: “ Trên đời này chỉ có chú Giác Viên là tuyệt nhất ,chuyện gì cũng biết hết”.
Nghi Thức Tịnh Độ .Thích Giác Tâm Biên Soạn .Chùa Bửu Minh – Gia Lai năm 2000
Thiền
sư là người ra đi không để lại dấu vết, chính điều đó nói lên tinh thần
thiền tông ( bất lập văn tự ), khiêm hạ, ẩn danh, vô ngã. Tuy nhiên có
điều bất lợi so với cách luôn ghi chép từng biến cố nhỏ lớn, từng sự
kiện nhỏ to, trong đời mình cũng như trong xã hội mình đang sống như
người phương tây,
Bên
cạnh chùa có một dòng sông, ngày xưa tôi còn nhỏ con sông rất nhỏ, có
thể gọi là con suối. Bắt qua suối là chiếc cầu bằng tre, chông chênh lắt
lẻo. Thỉnh thoảng tôi đi qua phía bên kia suối trên chiếc cầu tre gập
ghềnh, đung đưa như chiếc võng để qua bên kia buôn làng đồng bào Thượng
Tiếng
chó sủa đã lay động, đưa tôi về với ký ức xa xôi. Hình ảnh ngôi làng
nhỏ nghèo, dân hầu hết là ngụ cư ,từ tứ xứ đến. Nhưng rất lương thiện.
Những gương mặt bà con thân quen của ngày xưa đó, theo thời gian có phần
đã loà xoà trong nỗi nhớ. Riêng tính cách ông Trưởng, thỉnh thoảng cùng
với tiếng chó sủa, cứ hiện về rõ nét trong tôi
Ngôi
chùa cũ Bửu Minh, có cây đa trên trăm tuổi. Cây vẫn vô thường như mọi
hiện tượng khác, cây tự chết. Với du khách,và nhất là bà con Phật tử ở
quê hương Biển Hồ trà không ai là không biết không nhớ đến cây đa,
Chuyện năm ngoái:
Trên
chuyến xe đò từ Sài Gòn về Pleiku, tôi ngồi phía trước gần tài xế.
Đường dài mệt mỏi tôi cứ thiêm thiếp như người đang ngủ, như thôi chứ
chưa ngủ hẳn, phía hàng ghế sau tiếng một người đàn ông đang nói chuyện
điện thoại:” Em về đi chớ, dắt con đi đâu mà ba hôm nay anh đi tìm khắp
nơi, anh đã đi Bình Định, Nha Trang, Sài Gòn...
Hai
mươi năm trước, tôi có trồng bốn cây bông giấy sát hàng rào trước chùa.
Sáu năm xây dựng đến giờ thì ngôi chánh điện đã tạm xong, công việc kế
tiếp là lát sân bêtôn trước chánh điện, để cho các ngày lễ lớn tổ chức
lễ được dễ dàng, nhất là tổ chức những đêm hoa đăng.
Các tin đã đăng: