Con về còn trọn niềm tin (Tập một)


Tác giả: Thích Giác Tâm
15/07/2013 08:15 (GMT+7)
Số lượt xem: 62044
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Tác phẩm:  "CON VỀ CÒN TRỌN NIỀM TIN". Tác giả: Thích Giác Tâm - Nhà xuất bản Phương Đông - TP.Hồ Chí Minh, xuất bản tháng 01 năm 2012. Ấn bản giấy 368 trang, cả bìa. Khổ 13x20.5cm

Bản điện tử chia thành hai tập. Tập 1 - 30 truyện. Tập 2 - 34 truyện.


Tập 1

Nguồn sáng vĩnh hằng

Từ thuở hồng hoang đến giờ, bóng tối luôn ngự trị phủ trùm cõi giới ta đang trú ngụ, nhiều hơn là ánh sáng. Đam mê, dục vọng thấp hèn, sống theo bản năng, đã tạo nên một độc tố tù mù vây bủa chúng ta. Căng mắt thao láo ra nhìn chúng ta vẫn không nhìn xuyên xuốt qua được, lớp khói mù vô minh dày đặc ấy. Bơi lội , sờ sẫm, quờ quạng trong “vùng tối nhạt nhoà” đó,
 ta thèm ánh sáng biết bao!


Từ nhận thức mang chút sắc màu triết lý, tín ngưỡng, nên ta thấy được “mặt trời là trái tim thứ hai của ta”. Lửa là vị thần chí tôn cao quý nhất,là nguồn sinh hoá của tạo vật … Lực đẩy của tham sân si thường đưa chúng ta về với bóng tối, về với sự lạnh lẽo đơn côi. Bởi vì ta yếu đuối ngả lòng quá, đành thuận theo ! Cũng có đôi lần ta tỉnh giác, mạnh mẽ trái chống trở lại. Vững tin đi về phía Lửa, phía Mặt Trời. Và đôi khi cũng có những phút giây quay về, nằm trong bóng tối mông lung thao thức suy tư . Hốt nhiên “Trăng viên mãn” tách khỏi mây đen rực rỡ hiện ra, vùng sáng chợt oà vỡ trong căn phòng mở tung cửa sổ , hạnh phúc tuôn về. Thì ra ánh sáng có bao giờ mất đâu, vẫn muôn đời bất tử kia mà! Ta không thấy ánh sáng, bởi vì ta không mở “cửa lòng” ra đón nhận, không tạo điều kiện nhân duyên cho ánh sáng trở về, thế thôi .

Chùa chúng tôi , đêm hôm nay xôn xao náo nức đợi ánh sáng tràn về. Gương mặt mọi người đều rạng rỡ, tươi vui, rực sáng. Hệ thống lưới điện từ A đến Z đã hoàn chỉnh, chỉ còn chờ nhà máy điện bật cầu dao thì sẽ … Mười tám năm mong đợi ước ao giây phút này . Mọi việc đã hoàn tất chu đáo, thế nhưng sao giờ phút này ánh sáng vẫn chưa ùa về ? Ngày “ăn mừng” há lẽ lại có sự cố ? Nỗi lòng thấp thỏm chờ đợi ánh sáng của tôi chừng mực vừa phải, nên không sốt ruột như các em Phật tử. Tôi ra ngoài dưới tượng đài Bồ Tát Quan Am nhìn tạo vật về đêm. Đêm thượng tuần - tháng tư - trời tối om, muôn vì sao như vân tập về vùng chùa quê thanh bình đây, mở hội. Sao chi chít cả vùng trời như hạt mè rắc trên bánh tráng, nhấp nháy xôn xao. Về hướng tây ngôi sao Hôm toả sáng lạ thường! Bên kia đồi một vì sao đổi ngôi vừa xoẹt xuống vườn trà. Tiếng gió vi vu từ hàng thông phía dưới chùa vọng lại, hương trà thoang thoảng nhẹ đưa. Cõi lòng thật thanh thản bình yên, tôi khép mắt ngồi yên, sống lại với ký ức xa xôi … Bỗng nhiên tiếng reo vui đồng loạt cất lên : “A có điện rồi!” Cùng với niềm hỷ lạc của các em Phật tử, ánh sáng tuôn trào vào lai láng khắp nơi trong ngôi chùa cổ . Tôi vẫn ngồi im miên man, sống lui lại những ngày tháng đầu không có dầu thắp.
 
183ist2_880775_mass_candles.jpg
 
Hồi đó vào mùa an cư, tối tối các em về chùa tụng kinh. Mỗi em phải tự mang dầu theo, để thắp vào đèn hột vịt của mình. Đèn đóm liu hiu, các em lại chưa thuộc kinh, đọc nhầm lẫn lung tung hết, trước sau lọt sọt nghe rất buồn cười. Chùa Bửu Minh nằm trên đồi trà ven núi, xa cách xóm làng. Cạnh chùa còn có một cây đa đại thụ tuổi trên một trăm, cành lá um sùm sầm uất có không khí liêu trai. Thành thử cảnh chùa thật âm u, vắng lặng, tịch liêu. Về đêm các em vào điện Phật, Tổ đường lễ , luôn có cảm giác rờn rợn xương sống. Mỗi lần về chùa các em đều ao ước: “ước gì chùa mình có điện thì vui biết mấy ! mình sẽ đóng góp mua đàn điện, amplifir, loa tập văn nghệ. Những ngày lễ hội mình sẽ giăng mắc điện màu trên khắp cành cây , ngọn cỏ. Bắt một hào quang tự động cho Phật nữa, lễ Phật Đản sẽ làm một vườn Lâm Tỳ Ni tràn đầy ánh sáng … Nghe các em ao ước tôi mỉm cười thầm nghĩ : “Các em cứ mơ mộng hảo huyền hoài, dầu còn không có thắp nói chi tới điện”. Thế nhưng một ngày gần đây điện lại kéo về làng. Chút hy vọng le lói trong tôi rằng mai này chùa có thể có điện. Nhưng rồi vụt tắt ngay sau đó, khi liên tưởng đến khoảng cách của đường dây kéo về chùa trên một ngàn mét , và những phí tổn liên hệ khác quá lớn.

Nhưng cái gì đến sẽ đến khi nhân duyên hội tụ . Mùa xuân vừa rồi có một số phật tử từ phương xa đến, thấy cảnh chùa thâm u , quạnh quẽ phát khởi Bi Tâm cúng dường ánh sáng cho chùa. Và còn kêu gọi bè bạn cùng tham gia nữa. Mơ ước của chúng tôi đã trở thành hiện thực mắt tôi đã nhoà lệ khi nhìn ánh sáng của niềm tin, từ chư vị tràn về quê hương heo hút vắng vẻ này. Anh sáng chân lý khó tìm được mà dễ đánh mất, nếu chúng ta không biết trân trọng giữ gìn. Với trọng trách chư Phật, chư Tổ giao : “Giữ gìn tài bồi ánh sáng trí tuệ không cho lịm tắt” đôi lúc chúng tôi, (những người xuất gia) cũng mệt mỏi vì thiếu trợ duyên. Nhưng may thay cũng còn có tấm lòng hộ đạo từ chư vị. Là con Phật chúng ta hãy nương tựa vào nhau trợ lực cho nhau, gìn giữ sao cho ánh sáng của Đạo Vàng luôn luôn toả rạng nơi trần gian nhiều bóng tối này.

Nơi Đại Hùng Bửu Điện tôi vừa thấy đức Thế Tôn nở nụ cười hàm tiếu, khi nghĩ đến tấm lòng của chư vị. Ngài còn thọ ký cho chư vị: “Sẽ là một vị Phật tương lai nữa đấy”. Chư vị không tin tôi ư ? Chư vị quên câu chuyện bà già nghèo khó thành tâm cúng dầu đèn cho Phật, sau đó cũng thành Phật, rồi sao ?

 
Thích Giác Tâm – 1993


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: