25/09/2011 21:04 (GMT+7)
Số lượt xem: 207361
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Là Phật tử Đông độ - phương Đông, nhất là ở VN, ai cũng biết 6 chữ “Nam mô A Di Đà Phật” là tông chỉ, là cốt lõi, là Tam Bảo của Tam Bảo. Sáu chữ này còn thì Phật giáo còn, 6 chữ này mất là mất Phật giáo, 6 chữ này thay đổi là Phật giáo, nhất là PGVN thay đổi = tha hóa = biến chất.

Chỉ bốn ngày sau khi bài Suy tư về vấn nạn loại Tăng ra khỏi Tam Bảo của tác giả Thích Giác Tâm với lời cuối: “Kết thúc bài này bằng cách bắt chước cách niệm Phật của các cụ bà, cụ ông miền Bắc cả ngàn năm nay: Con niệm Nam Mô A Di Đà Phật”, được trang nhà Phattuvietnam.net đăng tải, thì đã có tới gần 70 phản hồi được BBT cho công bố.
 
Trong các phản hồi đó có rất nhiều vấn đề đáng suy nghĩ, kiểm định và đáng tiếp tục rung chuông báo động, nhất là trước thềm đại hội Phật giáo các cấp, tiến tới Đại hội GHPGVN toàn quốc lần thứ VII.
 
Trong đó có một vấn đề được đặt ra, càng nghĩ càng thấy không phải là nhỏ, đó là tính chân xác và tính thực tiễn của việc đề nghị/ và đang ráo riết phổ biến việc thay sáu chữ chân ngôn “Nam mô A Di Đà Phật” thành bốn chữ “A Mi Đà Phật”.
 
Là Phật tử Đông độ - phương Đông, nhất là ở VN, ai cũng biết 6 chữ “Nam mô A Di Đà Phật” là tông chỉ, là cốt lõi, là Tam Bảo của Tam Bảo. Sáu chữ này còn thì Phật giáo còn, 6 chữ này mất là mất Phật giáo, 6 chữ này thay đổi là Phật giáo, nhất là PGVN thay đổi = tha hóa = biến chất.
 
 
Dưới đây chúng con xin trích dẫn lại một số ý phản hồi khác nhau của quý độc giả:
 
1. “Chúng ta niệm A Di Đà Phật hay A Mi Đà Phật đều được cả, từ A Di Đà Phật thì đã từ xưa tới giờ còn từ A Mi Đà Phật là sau này và đã có người đính chính câu đó là đúng do chính Hòa thượng Chủ tịch Giáo Hội PGVN Thích Trí Tịnh đã nói và hành trì nếu bạn nào ko tin thì có thể lên chùa Vạn đức thực chứng”.
 
2. “Chính HT Chủ tịch HĐTS GHPGVN cũng đã dùng chữ A MI ĐÀ PHẬT. Trong cuốn PHÁP MÔN TỊNH ĐỘ, HT đã dùng tới 11 lần chữ A MI ĐÀ PHẬT và 55 lần chữ A DI ĐÀ PHẬT.”
 
3. “Chúng ta không nên chấp nhất vào văn tự nữa mà hãy xả hết, như chư Tổ cũng thường nói: Trước Phật Oai Âm Vuơng còn không có tên chúng sanh đó là đạo”. Chữ A MI ĐA PHẬT hay A DI ĐÀ PHẬT HAY AMITABHA cũng đều nói đến đức Phật A DI ĐÀ.
 
4. “Trong một đạo tràng người niệm Di nguời niệm Mi, nghe không được đồng âm lắm …. Muốn phát sinh từ mới thì họp Hội đồng Trị sự để mà thay đổi. Một người A hay B nào đó, có ăn học một tí rồi tự ý thay đổi, ai cũng làm vậy thì một thời gian, nghe nó loạn hết "A Di Đà Bụt" "A Lô Đà Bụt"…”.
 
5. “Và quan trọng hơn, chính xác hơn, đó là thời gian vừa qua PHÁP SƯ NGỘ THÔNG - pháp tử của NGÀI TỊNH KHÔNG PHẬT SỐNG từ đất Phật ĐÀI LOAN trở về truyền ĐẠO tại nước ta, đã tuyên thuyết rằng…: "Ở VN, Tăng Ni Phật tử niệm ADI ĐÀ PHẬT là sai với nguyên tác kinh điển và không phù hợp với cách niệm của tiếng Đài Loan và tiếng Anh... Niệm như vậy sẽ không có mầu nhiệm, không có thần thông. Phải niệm A MI ĐÀ PHẬT thì mới đúng mới có hiệu quả màu nhiệm".
 
"Nguyên nhân của sai lầm đó là do thời nhà Nguyễn có 1 vị công chúa tên là Công tằng Tôn Nữ Thị MI, nên để tránh HÚY nhà chùa phải đọc chại thành DI. Cứ vậy rồi thành quen, các Thầy trong nước không được học hành chu đáo nên cứ tưởng là đúng"
 
"Nay đã có các quý Thầy đi du học từ Đài Loan về, có trí tuệ, cần phải giúp trong nước sửa chữa các sai lầm đó".
 
6. “Xin thưa, ai cũng biết lục tự Di Đà là …(Nam Mô A Di Đà Phật), kiến thức Phật học của Mèn tôi còn hạn hẹp, tôi phải sử dụng từ điển Hán - Việt để tra cứu, tất cả các từ điển Hán Việt đều viết chữ …"phiên âm tiếng Việt đọc là Di", vậy thì Mi đọc ở đâu?
 
Còn nếu đã cố tình chấp vào ngôn tự để đọc tụng "cho được nhiệm mầu, mong cầu có được thần thông" thì phải đọc ngôn ngữ Pali ….”
 
7. "Hơn nữa, còn có nhiều sai lầm, lệch lạc khác như kinh sách, nghi lễ, trang phục, kiến trúc, thờ tự,v,v, cũng cần phải thay đổi, làm sao cho PGVN được như PG Đài Loan..."
 
8. “Con xin đề nghị, để đáp ứng nhu cầu của đông đảo Phật tử và phù hợp với tính chính xác của kinh điển, TWGHPGVN nên có thông bạch cho Tăng ni Phật tử cả nước từ bây giờ không dùng A DI ĐÀ PHẬT nữa, mà chỉ dùng A MI ĐÀ PHẬT”.
 
9. TẤT NHIÊN LÀ THÓI QUEN ĐÃ QUÁ LÂU NÊN CŨNG CẦN CÓ THỜI GIAN MỚI SỬA SAI ĐƯỢC, VÀ CÁC THẦY NÊN LÀM GƯƠNG MẪU, NIỆM: A MI ĐÀ PHẬT.
 
Tuy vậy, chắc là sẽ không lâu lắm đâu, vì vừa qua, chỉ cần PHÁP SƯ NGỘ THÔNG và một số đệ tử với sự giúp đỡ nhiệt tình của các quý Thầy trong nước, đi rao giảng một số nơi, vậy mà A MI ĐÀ PHẬT đã khá là phổ biến.”
 
10 “Trong khi ta " Năm mô Lin chì hai hội phật bố tát" không hiểu... không hiểu... người Việt tụng kinh theo âm ngoại, mặc áo Hải Thanh”.
 
11. “Tín đồ Phật Giáo cũng "Sính Sư Ngoại" như: Mời Sư nước ngoài về giảng và hành lễ. Treo tranh ảnh Pháp Vương, Nhiếp Chính Vương, Cụ Tịnh Không v.v.... Tụng Kinh tiếng "Ngoại" như: Om pa ra....; Ga tê ga tê.....; Rồi A Mi Ta ...v.v...;”
 
12. “Trong khi các Bậc Cao Tăng hay Đại Danh Tăng trong nước như: Đức Đại Lão Hòa Thượng Pháp Chủ GHPGVN Thích Phổ Tuệ, Đức Đệ Nhất Phó Pháp Chủ kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự TW GHPGVN Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Tịnh v.v.. Các Ngài đều gần 100 tuổi, xuất gia trọn cả cuộc đời tu hành chân chính, là những bậc danh Tăng xuất chúng xứng đáng là tấm gương cho chúng ta noi theo thì lại không ai treo ảnh!
 
Kinh sách thì do chính Các Ngài đã phải trọn cả cuộc đời này dày công nghiên cứu, phiên dịch từ các thứ chữ ra Tiếng Việt để chúng ta dễ dàng đọc tụng thì lại bị xem thường! Thật là uổng phí cả kiếp người! Thực đúng là: "NGỌC TRONG NHÀ MÀ KHÔNG BIẾT"!!!”
 
13. “Một số các vị Tăng - Ni giờ thích sính hàng ngoại. Người Việt, tu sỹ Việt nhưng lại thích vận đồ tu sỹ Trung Hoa (Đài Loan), Mời Pháp Sư Ngộ Thông (người Việt, tu bán thế ở Úc Châu) về VN tuyên truyền, tụ tập bỏ nội theo ngoại.”
 
14. “Xuyên suốt một chiều dài lịch sử của dân tộc, cho dù ở Triều đại nào, chế độ nào (kể cả ở thời chế độ độc tài gia đình trị "Diệm - Nhu", thì các Bậc Cao Tăng Việt Nam vẫn kế thừa Chư vị Lịch đại Tổ Sư VN xiển dương chánh pháp của Phật Đà.( ở Thế Kỷ 21 này cũng có rất nhiều các bậc Danh tăng thạc đức đang nối gót các Bậc tiền bối để hoằng dương Chánh Pháp, như: HT đệ Tam Pháp Chủ, Hòa Thượng Thích Trí Tịnh, Giáo Sư Lê Mạnh Thát, Thượng Tọa Thích Chân Tính, TT Thích Chân Quang, TT Thích Nhật Từ, TT Thích Minh Hiền Chùa Hương, SC Hương Nhũ, ...).
 
Vậy có nhất thiết phải "sính ngoại" để mong PGVN ĐƯỢC GIỐNG NHƯ PG ĐÀI LOAN không?
 
Xin hãy là chính mình, là những tu sỹ VIỆT NAM, là Hậu duệ của Trần Nhân Tông đệ Nhất Tổ, Pháp Loa đệ nhị Tổ, Huyền Quang Tôn Giả đệ Tam Tổ để truyền bá Chánh Pháp của Phật Tổ, đừng bỏ gốc theo ngọn, đừng bỏ nội sính ngoại nữa.”
 
Chúng con xin có một vài ý kiến như sau:
 
Thứ nhất,
 
- Việc viện dẫn, HT chủ tịch có chủ trương thay A Di Đà Phật bằng A Mi Đà Phật là không có cơ sở. Đúng là trong cuốn “Pháp môn niện Phật” đứng tên HT có dùng
Phạn:     अमिताभ Amitābha, Amitāyus
Trung:     阿彌陀佛(T) / 阿弥陀佛(S)
Bính âm: Ēmítuó Fó
Wade-Giles: E-mi-t’uo Fo
Nhật:     阿弥陀如来 Amida Nyorai
Hàn:     아미타불 Amit'a Bul
Mông Cổ:     ᠴᠠᠭᠯᠠᠰᠢ ᠦᠭᠡᠢ ᠭᠡᠷᠡᠯᠲᠦ
Цаглашгүй гэрэлт
Tsaglasi ügei gereltu
Одбагмэд Odbagmed
Аминдаваа Amindavaa
Аюуш Ayush
Tây Tạng:     འོད་དཔག་མེད་
od dpag med
Ö-pa-me yoong toog taaa
Việt:     A di đà Phật
chữ A Mi Đà Phật 11 lần, nhưng đều là trong các bài ghi lại, tóm lược đại ý, có thể do phương ngữ miền Nam, có thể dùng như một dạng khảo dị - tham khảo chứ không phải là chủ đạo. Trong khi đó chữ A Di Đà Phật được dùng nhiều gấp 5 = 55 lần, lại ở trong các chính bản văn tự, có tính chủ đạo, phổ biến.
 
- Việc Thầy Ngộ Thông dẫn lý do tránh húy (Mi phải chuyển thành Di) là hoàn toàn không có cơ sở, cả về lôgic và lịch sử. Không đời thuở nào Tên 1 vị Phật lại phải đổi để tránh tên 1 vị công chúa (!), huống hồ chữ Di đã có và đã được dùng trong chứ A Di Đà Phật từ trước đời Nguyễn rất, rất lâu rồi! Và trong thông sử nhà Nguyễn cũng không có ghi chép chuyện đó.
 
Do vậy đề nghị cho kiểm định lại tính xác thực của thông tin. Nếu quả thật Thầy Ngộ Thông có thuyết pháp như vậy trên pháp tòa, trước đại chúng thì thật là một điều đáng tiếc.
 
- Theo chỗ chúng con được biết, trong các kinh điển và từ, tự điển chứ Di không có thể đọc thành Mi, và không có chỗ nào chữ Mi lại được nằm trong từ A … Đà Phật.
 
- Tri thức của chúng con còn rất nhỏ bé kính mong các bậc chân tu thực học, cao minh chỉ giáo!
 
Do vậy, nếu sự lý giải trên là đúng thì, không có lý do gì, người Việt, PGVN lại đọc, viết và niệm A Di Đà Phật thành A Mi Đà Phật. Ngoại trừ, đó là người kém phúc bị tật nói ngọng, sính phát âm – nói, tụng, niệm theo kiểu ngoại quốc, ngoại ngữ, hay có dụng ý sâu xa nào khác!
 
Còn việc cho rằng thế nào cũng được, thực chất chỉ là một sự khờ khạo dễ dãi vô nguyên tắc mà thôi. Còn nếu có dụng tâm thì điều đó tất yếu đi đến khẳng định là nên niệm A Mi Đà Phật. Và rồi sự chiết chung đó tất yếu sẽ là: chùa xây kiểu gì cũng được, cũng đều là thờ Phật cả; và rồi Đạo nào cũng được!
 
Thứ hai,
 
- Việc xuất hiện ngày càng nhiều và hoạt động ngày càng ráo riết của các Ban hộ niệm, đạo tràng, tổ cư sĩ Phật tử độc lập, ly khai khỏi Tăng đoàn, nằm ngoài sự lãnh đạo của các cấp GH là một thực tế đáng báo động. Theo chỗ chúng con được biết, thì ở HN, HP, Nam Định, v,v, tình hình này là phổ biến, với quy mô từ vài chục tới vài trăm người, thậm chí là một hiệp hội hoặc doanh nghiệp, cơ quan.
 
Họ tụ tập nhau lại, có sinh hoạt, có hoạt động Phật sự, từ thiện, lễ bái, tụng niệm, hành hương, bầu ra chúng trưởng, tổ trưởng. Khi cần thì mời/ thuê các Thầy tới thuyết giảng, lập đàn quy y… GHPG các cấp không có chế tài gì để ảnh hưởng tới họ. Do vậy nhiều quý Thầy có danh tiếng đã được họ mời tới các địa phương mở đạo tràng, thuyết giảng mà không cần biết đến các cấp Giáo hội.
 
Do vậy có thể nói, tuy họ ly khai Tăng đoàn, nhưng vẫn dựa vào 1 lực lượng, một thầy nào đó. Và tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn khi họ dựa vào đó để phản ứng lại GH địa phương mà lại luôn cho mình là đúng!
 
Nếu ai cũng làm như vậy, các Quý thầy từ nước ngoài vào, trong Nam ra, gọi là đi truyền Đạo, đi hoằng pháp, rồi phát lịch, phát tán sách, băng đĩa, lôi kéo Phật tử, gây dựng các đạo tràng, tổ độc lập, gây áp lực đòi thay đổi cái nọ, thay đổi cái kia.
 
Việc Thầy Ngộ Thông – mang danh đệ tử của Pháp sư Tịnh Không (!) đi rao giảng ở Hà Nội, Vĩnh Phúc và nhiều nơi khác thời gian vừa qua, với sự trợ giúp của nhiều quý Thầy trong GH và sự hưởng ửng của đông đảo các chùa và Phật tử, không biết GHPGVN, Thành hội PGHN có được biết không? Song rõ ràng là ở đây có sự thiếu rõ ràng, mong nhận được chia sẻ từ các bên hữu quan.
 
- “Nam Mô A Di Đà Phật” mà họ/ chúng ta, dám nói/ nghe xúi bẩy, bùi tai còn định thay đổi, định xét lại, thì rồi cái gì, việc gì mà họ/ chúng ta không dám làm! Chả mấy chốc nữa không biết sẽ ra sao?
 
Thứ ba, Vấn đề sính ngoại, mất gốc ở một bộ phận Tăng Ni Phật tử ở nước ta là đáng báo động. Có thể do tâm lý, có thể do thiếu thông tin, nhiễu thông tin, và cũng có thể là do thiếu sự chỉ đạo, thống nhất quan điểm từ trong tổ chức GHPGVN.
 
Trong bao nhiêu năm qua, cái gì ở nước ngoài thâm nhập vào nước ta cũng được Tăng Ni Phật tử nước ta hồ hởi đón nhận, và dường như cái gì cũng hồ hởi thái quá. Không biết có phải ở cái cảnh “người được rồi người lại cười” hay không?
 
May mà PGVN hiện còn có Đức Pháp chủ, chư Tôn Trưởng Lão, các nhà lãnh đạo tịch mặc, vẳng lặng, bình tĩnh, quyền biến nên cơ sự chưa đến nông nỗi.
 
Đúng là có tình trạng rất nhiều chùa, tự viện thờ Phật và treo tôn ảnh kính ngưỡng Đức Đạt lai Lạt ma, đức Pháp vương Butan, các bậc Nhiếp chính vương theo truyền thống Tây tạng, Pháp sư Tịnh Không, v,v. có điều đó là do khi các đoàn đến thì đều mang theo ảnh để tuyên truyền rộng rãi. Và Tông phái, giáo phái nào cũng có cách quảng bá hình ảnh của vị thủ lĩnh tinh thần.
 
Duy chỉ có GHPGVN hiện nay là hầu như không!
 
Thử hỏi, trong số hơn 50.000 Tăng Ni VN hôm nay, có bao nhiêu phần trăm các vị biết đến danh tính, đạo hạnh, hình ảnh của Đức Pháp chủ đương kim? – thế thì việc treo ảnh thờ một vị Lama “hảo tướng”, hay một vị vô thượng sư “sành điệu” nào đó ở nhiều chùa là điều dễ hiểu.
 
Thứ tư, rồi tình hình, nhiều Thầy, trong đó có nhiều vị đi du học về, chỉ sinh hoạt lấy lệ với GH, còn bao nhiêu tâm sức xây dựng cơ ngơi riêng cho mình, làm các việc mới lạ, xây những chùa tháp trái lối, trang trí nội thất, bày biện đàn tràng khác lạ, đánh vào tâm hiếu kỳ để thu hút quần chúng, lập đạo tràng riêng, dưới danh nghĩa hoằng pháp lợi sinh. – Thực chất là ích kỷ, lợi dưỡng, là các “phú Tăng”, phá hoại Phật pháp, hủy báng Tăng già, làm ảnh hưởng đến uy tín, thể diện gây khó dễ cho GHPGVN.
 
Với họ, gọi là hoằng pháp, nhưng khẩu giáo, thân giáo, ý giáo lại xa lạ với tinh thần của Phật Pháp Tăng. Có chăng là tuyên thuyết xây dựng hình ảnh cho bản thân mình, cùng lắm là thầy mình, bưng bít các thông tin về GH, về các bậc chân tu đạo hạnh. Nếu có ai hỏi đến thì lờ tảng đi.
 
Thứ năm, Đúng là trải qua gần 30 năm xây dựng và trưởng thành, nhưng nền tảng của GHPGVN ngày nay còn rất chông chênh, và còn rất nhiều việc cấp bách cần phải làm nếu muốn sự tồn tại là lâu dài.
 
Và hiển nhiên là lý do và chỗ dựa lớn cho sự tồn tại của GH ngày nay là sự hậu thuẫn, ủng hộ của chính thể. Đó quả thật là một sự yên tâm nào đó nhưng cũng thật là nguy hiểm. Do vậy, để tồn tại và trưởng thành, GHPGVN không thể không sáng láng và chủ động kiện toàn nội lực của chính mình – tứ chúng đồng tu, đồng trưởng.
 
Trong thời đại thế giới hòa nhập, sự giao thoa, trao đổi, ảnh hưởng trong ngoài, thay đổi, cải các là điều tất yếu. Tuy nhiên điều đó sẽ là vô nghĩa, thậm chí mọi sự tan nát, nếu như không kiên cố giữ gìn và làm sáng các giá trị cố hữu, bản chất, chân chất của Phật giáo nước nhà, vốn đã được thử thách hàng ngàn năm, trong đó có “Nam mô A Di Đà Phật”.

.......................................

nguồn : http://www.phattuvietnam.net/diendan/16436.html

Dưới đây là ý kiến phản hồi của phattuvietnam.net

Subscribe to comments feed Phản hồi (14 bài gửi):

Việt Phương vào lúc 25/09/2011 16:57
avatar
Tình trạng bắt chước, vọng ngoại của một bộ phận Tăng Ni, Phật tử cho thấy:

- Sự thiếu bản lĩnh, thiếu hiểu biết, thiếu nền tảng truyền thống, và trên hết, thiếu một lòng tự hào về truyền thống Phật giáo Việt Nam. Cớ gì mà giới đàn phải sang tận Trung Quốc lấy đất? Yên Tử đất thiêng ngàn năm để đâu? Cớ gì xây chùa phải bắt chước chùa Nhật, chùa Hàn, chùa Trung Quốc với ngói xanh, tượng Phật màu mè... trong khi chẳng lẽ chùa Tây Phương, chùa Kim Liên, chùa Bút Tháp không phải là một mẫu hình kiến trúc Phật giáo Việt Nam? Có bao nhiêu chùa trên cả nước treo hình Đức Pháp chủ, HT Chủ tịch HĐTS, thay vì treo mấy vị Tây Tạng, Đài Loan? Điều này tưởng là nhỏ, nhưng là sự mất gốc, coi thường truyền thống 2000 năm của Phật giáo Việt Nam. Có là những di sản văn hóa tinh thần không thể mất, hỡi những người vọng ngoại.

- Thiếu định hướng, giáo dục, chỉ đạo của các cấp Giáo hội, của những vị thầy đi trước. Trò bảo khoác áo gấm, thêu rồng, thầy cũng khoác, như vậy hóa ra thầy bị trò ảnh hưởng ngược? Trò bảo thầy sang Trung Quốc lấy đất về lập giới đàn, thầy cũng đi. Sao không mắng cho trò một trận vì tội mất gốc? Ban Văn hóa Giáo hội có vai trò, vị trí gì trong việc định hướng bảo tồn truyền thống văn hóa, nghi lễ của Phật giáo Việt Nam?
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
việt anh vào lúc 25/09/2011 17:01
avatar
cháu rất là tâm đắc với bài với bài viết của chú huệ minh, nhất là điều thứ 4. Hiện nay theo như cháu được biết một số chùa có hiện tượng xây dựng chùa chiền trái với các quy tắc, chuẩn mực thông thường của các cụ ngày xưa. Đành rằng xây cao, rộng cho thoáng mát nhưng cũng không nên ỷ cậy mình có tiền mà muốn làm gì cũng được. Không phải là đi du học rồi cứ bệ nguyên xi ngôi chùa của họ về đất nước của mình. Cháu thấy thực tế đáng lo ngại là hình như chùa chiền bây giờ được xây dựng mất dần các nét kiến trúc cổ truyền mà thay vào đó là những thứ ngoại lai. Chính những vị trụ trì còn có tư duy như vậy thì hỏi làm sao phật tử tại gia lại không khỏi lay động. Chả khác nào biến người Việt ta thành người hoa cả rồi.
Còn nói đến 4 chữ A Mi Đà Phật của thầy Ngộ Thông thì không khỏi đau lòng. Thiết nghĩ ngày xưa chư tổ nhà mình niệm Nam Mô A Di Đà Phật như vậy hoá chẳng chưa giác ngộ, chưa chứng đắc hay sao. Nghĩ mà buồn cười
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Việt Phương vào lúc 25/09/2011 17:05
avatar
Việc Phật tử, các doanh nghiệp, các nhóm thành lập các đạo tràng là điều rất đáng khuyến khích, kể cả các ban hộ niệm. Đó là sự lan tỏa, mở rộng Phật pháp đến các đối tượng. Hiện tượng các thầy đi hoằng pháp, thuyết giảng, hỗ trợ sinh hoạt đạo tràng khắp nơi, không phụ thuộc vào giới hạn hành chính của giáo hội cũng là điều đáng khuyến khích. Không thể lấy hành chính để ngăn cản việc này, vì ngăn cản cũng chính là tự hạn chế Phật giáo mà thôi.

Điều đáng bàn là Giáo hội chưa thể hiện vai trò của mình. Không thể có tư duy không quản được thì cấm. Quan trọng là Ban Tăng sự, Ban Hoằng pháp, Ban Hướng dẫn Phật tử phải có những quy chế, hướng dẫn cụ thể để đảm bảo các đạo tràng, các Tăng Ni tuân thủ pháp luật, giới luật, truyền bá chính pháp chứ không phải ma pháp.

Nhưng điều đáng tiếc là Giáo hội hiện nay vẫn hoạt động nặng về hình thức, dựng lên đủ ban bệ mà ít hiệu quả trong hoạt động, ít có ảnh hưởng sâu rộng trong Tăng Ni, Phật tử, ít tạo được sự phối hợp trong các hoạt động chung.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Vũ Tùng Dương vào lúc 25/09/2011 17:11
avatar
Thật nực cười cho những ai có ý tưởng niệm A Mi Đà Phật mới đúng. Ngôn ngữ chỉ là phương tiện để chuyển tải tâm, khẩu, ý của mình.

Nói A Mi Đà Phật mới đúng thì đã sai ngay từ sự khẳng định, vì Mi đúng, vậy Đà có đúng không, Phật có đúng không? Đòi thay Di thành Mi, thế chẳng lẽ phải thay Phật bằng Bút Đa?

Thay Di sao không thay hết?

Đã đòi thay hết thì phải bỏ hết kinh Hán Tạng, bỏ hết cả Phật giáo Trung Quốc, Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản đi chứ?

Cho nên ai đòi thay Di bằng Mi quả là thiếu trí tuệ, thiếu sự hiểu biết căn bản về đạo Phật.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
HuyenLeThanh vào lúc 25/09/2011 17:27
avatar
Nam Mô A Di Đà Phật. Huệ Minh nói rất đúng và rất hay, Những Phật tử nếu thuần Đạo thì sẽ biết được rằng chúng ta nên hòa nhập chứ không hòa tan như những nước khác. Mỗi nước phiên âm một khác, bắc nam phát âm cũng đã khác vậy sao người vùng này phải ăn và nói giống vùng kia và nước này phải giống nước khác.
Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát.
Nam mô Sám Hối Sw Bồ Tát.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Công Khanh vào lúc 25/09/2011 17:57
avatar
Hoàn toàn đồng ý với bác Việt Phương, chúng ta cần phải xem xét lại những trào lưu, kể cả những thói bắt chước kệch cỡm trong điêu khắc, kiến trúc tạo nên một thứ Phật giáo Việt Nam tả-pí-lù. Từ những hiện tượng chùa xây kiểu tàu, kiểu nhật cho đến sư tử đá tàu, Tây lung tung, cho đến tượng Phật, đồ thờ cúng cũng chuộng tàu. Thử hỏi có bao nhiêu gia đình Việt Nam thờ Phật mà đó không xuất xứ từ những lò gốm Trung Quốc?
Ai cúng cái gì vào chùa thì đặt hết vào chùa, không cần biết nó phản cảm. tại sao các vị trù trì không hướng dẫn cho Phật tử những việc làm công đức thiết thực hơn. Rồi hiện tượng có nhiều nơi một số chùa còn "thỉnh" xe hơi biển số xanh về đi cho "oách" mà không biết điều đó vừa trái với thông lệ, vừa kệch cỡm như thể lòe người.
Đó không chỉ là vọng ngoại và còn vọng quyền, vọng chức, vọng học vị, vọng danh hão... Những cái vọng ấy đã làm suy thoái đạo đức của người tu. Từ suy thoái này dẫn đến nhiều Phật tử xa lánh. Cái gì cũng có tương quan cả đấy.
Xin nói thêm ngay cả những nơi như chùa Hương, Yên Tử hay các thánh tích khác, người ta "quy hoạch" đồ sộ, xây dựng đại công trình tốn kém để muốn lưu một "tượng đài" cho hậu thế. Nhưng có biết đâu vốn dĩ từng ngọn cỏ, bóng cây, hòn đá, ngôi chùa nhỏ ở những mảnh đất thiêng ấy đã là tượng đài không có gì thay thế được.
Đáng tiếc nhiều người không chỉ muốn biến đất thiêng thành chùa du lịch mà còn muốn xây thêm những đại tự có xác mà không có hồn, cũng chỉ với một chuyện du lịch.
Giáo hội sắp đến nhiệm kỳ mới. Mong rằng các ban ngành hãy tập trung trí tuệ để tìm lại hình một hình dáng Phật Việt đúng nghĩa. Còn trách gì sự vong bản khi ngay chính ngôi chùa của các vị lãnh đạo trong xây dựng bài trí đã chỉ ra sự vong bản.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Nguyện Sinh Tịnh Độ vào lúc 25/09/2011 18:33
avatar
Nam Mô A Di Đà Phật. Con xin sám hối các ngài.
Tất cả chỉ là phuơng tiện để đưa chúng ta đến bờ giải thoát, nhưng vì cái tôi cá nhân mà mỗi người tự làm theo ý mình không theo Tăng Đoàn gì cả. Bản Thân các Vị trong Giáo Hội hiện tại cũng không thống nhất gì cả, mỗi chùa tự In kinh sách riêng lấy tên hiệu của chùa hoặc tên vị trụ trì làm cho nó phức tạp thêm, 1 bản kinh thôi mà ngay cả 2 miền nam bắc dịch khác nhau, làm cho người tụng quen kinh miền này thì sẽ bỡ ngỡ khi tụng kinh miền kia. Mong các vị có tâm huyết nên thống nhất các bản dịch cả 2 miền nam bắc.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Bhikkhu Buddha Dhatu vào lúc 25/09/2011 18:50
avatar
Quý vị đọc 10 TÂM NIỆM trong phẩm PHÁT THẮNG CHÍ NGUYỆN.Niệm như thế thì mới đúng tinh thần của Phật trả lời Ngài Di Lặc, còn ngược lại có NIỆM khô nước miếng cả 4 biển mà ĂN CHIỀU TỐI, CẦM TIỀN CHỨA BẠC thì cũng không thể hiện lòng TỪ cho mình huống chi cho Đàn Na Tín thí, khi làm họ không chỉ không đặng phước mà còn tổn phước.
NGHĨA MƯỜI NIỆM A DI ĐÀ.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng : “Bạch đức Thế Tôn ! Như Phật đã nói công đức của đức A Di Đà Phật và Cực Lạc thế giới. Nếu có chúng sanh phát mười tâm nguyện, tùy mỗi tâm chuyên niệm A Di Đà Phật, khi mạng chung người ấy sẽ được vãng sanh Thế Giới Cực Lạc.
Bạch đức Thế Tôn ! Những gì là phát mười tâm nguyện, do tâm ấy niệm Phật A Di Đà mà sẽ được vãng sanh thế giới Cực Lạc của đức Phật ấy ?
Đức Phật dạy : “Nầy Di Lặc ! Mười tâm nguyện như vậy chẳng phải kẻ phàm ngu bất thiện đủ phiền não mà phát được.
Những gì là mười tâm nguyện ?
Một là đối với tất cả chúng sanh phát khởi tâm đại từ không làm tổn hại.
Hai là đối với tất cả chúng sanh phát khởi tâm đại bi không làm bức não.
Ba là đối với chánh pháp của Phật phát khởi tâm ưa thích thủ hộ chẳng tiếc thân mạng.
Bốn là đối với tất cả pháp phát sanh thắng nhẫn không có tâm chấp trước.
Năm là phát tâm nguyện thanh tịnh cung kính tôn trọng chẳng tham lợi dưỡng.
Sáu là phát tâm cầu Phật Nhứt thiết chủng trí không hề quên mất bất luận thời gian nào.
Bảy là đối với tất cả chúng sanh phát tâm tôn trọng cung kính không hạ liệt.
Tám là chẳng ham thế luận đối với Bồ đề phân sanh tâm quyết định.
Chín là tâm thanh tịnh trồng các thiện căn không tạp nhiễm.
Mười là đối với chư Phật Như Lai rời bỏ các tướng phát khởi tâm tùy niệm.
Nầy Di Lặc ! Đây là mười tâm nguyện. Do phát mười tâm nguyện ấy mà Bồ Tát sẽ được vãng sanh thế giới Cực Lạc của Phật A Di Đà.
Người Ăn Mày Thế Kỷ.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Niệm Phật vào lúc 25/09/2011 18:53
avatar
mọi người nên nhất tâm niệm phật, phật dạy nhân nào quả nấy, việc gì mà phải nóng lên nói nhiều lời nặng quá, không những không làm cho người ta thức tỉnh, mà còn ngược lại. đây cũng là khe hở để ngoại đạo hiểu và biết được cách để phá hoại sự đoàn kết của Phật Giáo chúng ta.ông bà ta dạy họa tùng khẩu xuất,chớ nói nhiều lời quá đà, xúc phạm đến tăng tội chết, thôi thì chúng ta cùng nhau niệm Phật A Di Đà, cầu nguyện cho tất cả mọi ngừoi được vô lương quang minh, vô lượng phước báo, vô lượng thọ mạng Nam Mô A DI Đà Phật.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Danh Hải vào lúc 25/09/2011 19:14
avatar
Chưa nói đến ý nghĩa sâu xa và mục đích, chỉ riêng việc nói Phật A Di Đà là do kiêng chữ Mi từ "Công chúa Công Tằng tôn nữ Thị Mi" là đã thấy trình độ hiểu biết lịch sử và ngôn ngữ sai thế nào.

1. Trong hệ thống triều Nguyễn, Công chúa là con gái vua có tên là Công Nữ, cháu vua là Công tôn nữ, chắt vua là Công tằng tôn nữ. Do đó bà Công tằng Tôn nữ - nếu có thật - chỉ là chút của vua.

2. Kiêng húy chỉ kiêng tên Vua, Mẹ vua, Thái tử, Cung vua, cung thái hậu. Ngay đến các Hoàng tử cũng không phải kiêng. Nếu kiêng cả hoàng tử công chúa, thì như vua Minh Mạng có 142 con, kiêng bao nhiêu cho đủ.

3. Kiêng húy thì cũng không bao giờ có thể đổi tên của các bậc Phật, Thánh, Thần. Có thể đổi Mỹ hiệu của các bậc Thánh thần, nhưng tên của chư vị thì không. Với Phật lại càng không.

Qua đó có thể thấy lập luận mà vị sư kia đưa ra hoàn toàn không có căn cứ, nhưng vị đó vẫn dùng, là do đâu? Và những người nghe theo cũng không đủ nhận thức nên lại tuyên truyền điều đó rộng hơn...

Lại nhớ chuyện Công giáo (trước 1950) tuyên truyền trước kia là nước Việt Nam thờ quỷ Satan vì tôn kính con rồng, mà con rồng theo theo sách Khải huyền là hiện thân của Satan. Hàng bao nhiêu triệu người tin thế.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
truong nguyen vào lúc 25/09/2011 19:34
avatar
Hoàn toàn đồng ý với quan điểm của Cư Sỹ Huệ Minh, mong rằng Đại Hội khóa tới sẽ bầu ra những vị Cao Tăng Thạc Đức có trí tuệ sáng suốt, có đủ sức khỏe để lãnh đạo GH.

Có những vị vào ban bệ Hội Đồng, Trị sự TW v.v, có khi car visit in 2 mặt kg hết chức danh, nhung chẳng thấy bao giờ xuất đầu lộ diện, có chăng chỉ khi nào có phái đoàn Quan quách đến Văn phòng TW (Văn Phòng I) có phóng viên Báo Chí đến tác nghiệp thì mới xuất hiện, còn thì ta về ta ở Chùa ta...buồn !
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
hoang tri vào lúc 25/09/2011 19:45
avatar
Xin có vài nhận xét về pháp sư Ngộ Thông là người mới tu, nưong bóng của ngài Tịnh Không để tuyên bố vung vít.
Pháp sư Ngộ Thông đã "bể" tại San Jose, California với những chủ trương không học kinh, không cần tìm hiểu giáo lý, không cần tu bát quan trai, không cần tụng kinh... chỉ cần niệm "A Mi Đà Phật" cho giống Trung Quốc là được vãng sanh về ... (Đài Loan?)!
Pháp sư chủ trương tất cả các kinh Phật khác, các pháp môn khác là "tạp" như uế tạp! Do đó phải tránh xa.
Mục đích căn bản của việc tu là chuyển tham sân si, pháp sư không quan tâm chỉ lo đi chỉ trích hình thức một cách vô căn cứ (vọng ngữ), thay đổi cách niệm ngoài môi mà không thay đổ bản tâm của mình mới là chuyện thay đổi cầp thiết!
Tại hải ngoại không thiếu những tà sư như Thanh Hải, thiền ông Tám, nhân điện.. đã lừa gạt biết bao người nhẹ dạ.
Đề nghị giáo hội có quy định về việc thỉnh mời các sư ngoại quốc.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Nhật Vy Huyền Nguyện. vào lúc 25/09/2011 20:08
avatar
Tôi thấy như vậy:
- Niệm A Di Đà Phật hay A Mi Đà Phật đều lợi ích, quan trọng là tâm.
- Nhưng dù sao, qua bài viết của ĐH, tôi vẫn mong Giáo Hội có những ý kiến Chính thức, để cộng đồng phật giáo đồng lòng!
- ĐH HM cũng đừng vội trách vị Thầy ngoại hay nội, xin thưa với ĐH là Đức Bổn Sư của ta cũng không phải nội đâu, nếu không có ngài, hôm nay chính ĐH cũng không gặp Phật Pháp đâu.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Đạo Hạnh vào lúc 25/09/2011 20:14
avatar
Bắt chước không phải là một điều xấu.Điều xấu là bắt chước không biết sáng tạo.Bắt chước không có chánh tư duy- chánh kiến.Hệ thống tổ chức của Phật Giáo còn nhiều điều phải bàn,phải tu chỉnh.Cái cần nhất là biết ngồi lại với nhau.Ngồi lại đúng CHÁNH PHÁP - ngồi lại trong tinh thần LỤC HÒA.Mong thay các bật lãnh đạo Giáo Hội sớm có chủ trương chỉ đạo sớm những tình trạng phân hóa Phật Giáo theo kiểu này thì nguy to.Chúng ta chuần bị kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Giáo Hội.Vậy hãy nhìn lại chặng đường đã đi qua có gì nhược điểm - có gì ưu điểm để đánh giá một cách nghiêm túc.Mong rằng đừng báo cáo cho có,báo cáo cho xong,báo cáo lấy lòng,báo cáo....đó là hội chứng bệnh thành tích.Chúng ta hãy mạnh dạng nhìn nhận cái gì làm chưa được - cái gì làm được rồi.Chúng ta cần nhiều người để chia sẽ công việc,chứ không phải nhiều công việc đổ lên vai một người.

nguồn : http://www.phattuvietnam.net/diendan/16436.html


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: