08/08/2013 08:26 (GMT+7)
Số lượt xem: 984
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Bác sĩ nói mẹ không sống được bao lâu nữa, bệnh của mẹ di căn vô tim với phổi rồi. Ở nhà cũng ráng lo cho mẹ nhưng có lẽ con sẽ mang mẹ về nhà mình. Dù sao thì mất ở nhà mình vẫn tốt hơn là nằm lại nơi đất khách quê người mẹ.


 

Mẹ à!

Con và người ta đã chia tay rồi mẹ à. Chắc con không quen ai nữa đâu. Bạn bè con giờ thằng lấy vợ, đứa lấy chồng, có đứa có con rồi nữa. Có lẽ vì gia đình mình nghèo mới bị người ta coi thường như vậy. Có lẽ lúc trước người ta bỏ chị con cũng vì nguyên nhân đó. Nhà mình nghèo nhưng mẹ thường dạy con không được tham của người ta, mình nghèo nhưng còn nhiều người nghèo hơn mình.
Con đã nghe lời mẹ, cũng giúp được mấy người. Đôi khi là mua tờ vé số cho mấy cụ già, khi thì cho mấy đứa nhỏ mấy ngàn. Con chỉ làm được có thế bởi vì nhà mình cũng không có nhiều tiền để giúp họ. Lúc trước mình cũng đủ sống nhưng từ lúc mẹ bệnh thì mọi thứ cũng không còn. Lúc chị con đi học do ba làm ăn thất bại nên nhà chẳng còn đồng nào. Chị vừa đi học vừa đi làm để sống. Tới lúc con đi học đại học thì mẹ bệnh.

Người ta đi học được lo lắng đầy đủ. Con đi học con phải tự làm thêm để lo cho bản thân, tiền học phí, tiền ăn, tiền nhà trọ. Con làm rất nhiều việc, con đi làm nhà hàng, rửa chén, lau nhà, vác thuốc lá, vác cát đá, xi măng, có bữa tới 2h sáng con mới về tới nhà trọ. Người ta đi học được lo lắng đầy đủ, còn con ngày nào đi học cũng với cái bụng trống không. Con làm cũng chẳng được bao nhiêu nhưng mẹ hỏi con có tiền không, lúc nào con cũng nói có vì con không muốn mẹ lo.

Từ nhỏ mẹ đã dạy con sống phải biết tự lập nên 9 tuổi con đã theo mẹ ra ruộng nhổ cỏ, năm nào cũng vậy, 3 tháng hè là con với mẹ lại ra ruộng nhổ cỏ. Con nhớ lúc trước nước mặn, cỏ mọc um tùm, con với mẹ làm mà giờ không còn cỏ nữa mẹ à. Mẹ không cần phải lo cho con, con sắp có bằng tốt nghiệp rồi, tới đó con sẽ tự lo được cho mình. Chỉ mong sao mẹ ráng sống tới lúc nhìn thấy con tốt nghiệp.

Bác sĩ nói mẹ không sống được bao lâu nữa, bệnh của mẹ di căn vô tim với phổi rồi. Ở nhà cũng ráng lo cho mẹ nhưng có lẽ con sẽ mang mẹ về nhà mình. Dù sao thì mất ở nhà mình vẫn tốt hơn là nằm lại nơi đất khách quê người mẹ à. Mẹ sống chỉ mong sao lo cho con cái được đầy đủ nhưng tới giờ mấy chị em con chưa ai lấy chồng, lấy vợ chắc mẹ cũng buồn.

Con vẫn còn nhớ 2 điều mẹ thường nói lúc mẹ bệnh. Mẹ nói là nhà mình cỏ mọc um tùm, sau này con ráng đi làm có tiền về láng cái sân cho cỏ không mọc. Mẹ nói nhà mình nóng quá, con làm có tiền thì về đóng la phông cho mát. Con vẫn nhớ. Con sẽ làm nhưng mẹ hãy cố gắng sống tới đó.

Con đi làm rồi, không được nhiều tiền như người ta nhưng đó là đồng tiền do chính con làm ra, không phải ăn cắp ăn trộm của ai đâu. Con sẽ cố gắng để sau này người ta không coi thường nhà mình nữa. Con sẽ nhớ những gì mẹ đã dạy con. Có lẽ kiếp này con không thể báo đáp được công ơn của mẹ. Nếu có kiếp sau con xin được làm con của mẹ để đền đáp công ơn mẹ ở kiếp này.

Cám ơn mẹ vì đã sinh ra con. Cuộc đời này nghèo không có tội, chỉ có tội là nhà mình nghèo thôi mẹ à. Nhưng con sẽ không quan tâm người ta nói gì, họ là họ, con sẽ là con.

Con của mẹ

http://vnexpress.net/


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: