Chùa Bửu Minh


  Từ lâu chẳng một lời, Không một câu thăm mẹ. Hôm nay mẹ thế nào? Mong mẹ vẫn an vui.



Suối vàng thuyền mẹ thả?

Con thuyền trôi xa?

Xanh rêu dòng nước chảy?

Mẹ hiểu cuộc đời này,

Sao nhiều bận rộn,

Con phải sống, phải ăn,

Phải ngủ, phải làm việc,

Thêm tủi hờn, thương yêu.

Nhân gian kiếp làm người,

Món nợ này phải trả.

Từ những ngày xưa đó,

Biết bao nhiêu nước mắt,

Mẹ trả cho cuộc đời,

Mẹ trả cả thương yêu,

Mẹ cho con kiếp người.

 

Thưa mẹ,

Suối vàng rêu xanh?

Yên vui thuyền mẹ thả?

Hai bên bờ ngát hoa?

Thế gian còn nhiều nợ.

Con nợ nắng ngày xuân,

Con nợ mưa ngày hạ,

Con nợ ngày thu,

Nợ cả rét chiều đông.

Lớn lên con nợ người,

Yêu thương con nợ mẹ.

Món nợ này bao la,

Con có gì để trả?

Xin trả hết cho người,

Còn chút nào trả mẹ.

Tuy tấc lòng nhỏ bé,

Nguyện trả bằng thương yêu.

Con chỉ xin giữ lại,

Chua xót chút tình người.

 

Thưa mẹ,

Từ lâu con vun xới,

Con ươm được cành hoa,

Lá xanh như cuộc đời,

Cánh hồng như tuổi thơ,

Nhụy hoa ngát tình người.

Trong tim con hoa nở.

Muốn gởi hoa cho mẹ,

Cổng thiên đường mờ mịt,

Cõi thiên đường sao xa?

Hình như trên cõi ấy,

Đã thừa trăm hoa?

mẹ cõi trần gian,

Đáy lòng con vun xới,

Cánh hoa ngát tình người,

Hoa này xin dâng mẹ,

Gởi mẹ cõi rêu xanh,

Thả hoa theo con nước,

Chốn suối vàng chìm sâu.

 

                   Saint-Rémy-Lès-Chevreuse

                   10.08.98


©2010 -2020  Chùa Bửu Minh | Homepage